Bphone 2017 đã chọn sai thị trường rồi, hãy bắt đầu từ thị trường ngách!

Tôi xin giới thiệu bài viết của tác giả Nguyễn Cảnh Hiệp, thành viên Cộng đồng Marketing Việt Nam. Mời các bạn cùng đọc!




Vừa qua, Bkav ra mắt sản phẩm mới, chiếc Bphone2 hay còn gọi là Bphone 2017. Với nhiều người, đó là sự tò mò, sự nghi hoặc đối với sản phẩm lần này. Còn đối với tôi đây là CHẤT của người đi tiên phong đứng lên sau những lần vấp ngã. Rất, rất, rất đáng khâm phục! Bất kể ai là người khởi nghiệp đều cảm nhận được 4 năm thai nghén sản phẩm rồi thất bại, tiếp tục làm để 2 năm sau lại ra sản phẩm mới là một nỗ lực lớn như thế nào của cả một đội ngũ.

Tuy vậy, dù có dành tình cảm tốt đẹp như thế nào cho Bkav thì thị trường vẫn là thương thường. Sản phẩm và chiến lược không tốt thì anh cũng chết, đồng nghĩa với lý tưởng người Việt vươn ra thế giới của anh cũng chết.

Tôi muốn chia sẻ một góc nhìn về sản phẩm Bphone2017 của Bkav mà theo tôi thấy còn chưa hiệu quả về cách tiếp cận thị trường. Có thể là võ đoán nhưng tôi hi vọng sẽ là một review có ích cho các anh trong những thử thách tiếp theo.

Tính chất thị trường mà BPhone 2017 tham gia: Sai lầm trong cách chọn thị trường


Sản phẩm của Bkav còn chưa được bán ra thị trường nên không thể khẳng định là thành công hay thất bại được. Tuy nhiên tôi dùng từ "sai lầm" ở đây vì nghĩ rằng nó sẽ thất bại (sau khi thất bại rồi mới phân tích thì không có ý nghĩa lắm), bằng trực giác và bằng một vài lý do sau:

1. Chưa đủ tầm với Top Share trong phân khúc


Có 3 loại thị trường (theo tính chất) là "thị trường sẵn có", "thị trường tiềm tàng" và "thị trường sáng tạo".

Theo như màn ra mắt giới thiệu sản phẩm thì anh Quảng chọn loại "thị trường sẵn có" với chiến lược phân khúc, cụ thể chiệc Bphone 2017 được định vị thuộc phân khúc cận cao cấp.

Để thành công ở thị trường này thì cách làm cơ bản là bám vào các nhu cầu tiêu chủân có sẵn của thị trường (selfie, pin trâu, tốc độ xử lý chip, âm thanh, thiết kế...), tìm ra những điểm "chưa hài lòng", "thiếu sót" đối với các sản phẩm điện thoại hiện có và giải quyết các vấn đề đó "tốt hơn" (Bkav gọi là CHẤT hơn). Ví dụ: Pin trâu hơn, chip mạnh hơn, camera xịn hơn, nghe nhạc trong hơn, trải nghiệm người dùng trau chuốt hơn...). Đây là những phát súng bắn vào thị trường mà các chuyên gia marketing trên thế giới gọi là "30% Innovation" mà tôi sẽ giải thích ở phần sau.

BPhone 2017 có thiết kế giống hệt chiếc Vivas Lotus S3 LTE
Vấn đề là khi chọn phân khúc cận cao cấp với những Iphone 6 plus, Samsung Galaxy S7..., tôi giả thiết Iphone 6s Plus đang là Top Share ở thị trường này với 40% thị trường.

Nguyên tắc đầu tiên và cũng là điều kiện cần trong marketing để cạnh tranh trong thị trường là phải đưa được Top Share vào trong "tầm bắn". Chuẩn bị bao nhiêu đạn (CHẤT hơn) rồi mà đối thủ chưa trong tầm bắn thì cũng vô dụng. Theo nghiên cứu thì tầm bắn tối thiểu là 0,63 của Top Share, tức là Bkav phải xác định chắc chắn chiếm khoảng 25% thị trường thì hãy tham gia. Theo trực giác của tôi con số này hiện tại Bkav có thể đạt được là <10%. Bé hơn 10% là con số dẫn đến lợi nhuận âm cho doanh nghiệp.

Tất nhiên phân khúc (trung cấp, cận cao cấp, cao cấp) chỉ là bước phân khúc 1, khi phân khúc nhỏ thêm nữa thì câu chuyện lại khác (phân khúc theo độ tuổi, giới tính, mục đích, sở thích...). Ở một sản phẩm mới thì quy mô thị trường tỉ lệ nghịch với tỉ lệ thành công. Tức là quy mô thị trường càng nhỏ thì càng dễ thành công. Tôi giả thiết là Bkav đã chọn đựơc cho mình thị trường như vậy rồi, chẳng hạn thị trường phụ nữ thích "selfie", cận cao cấp, Bphone 2017 chiếm 25%, Iphone 6 plus chiếm 40% - tức là trong tầm ngắm lật đổ đựơc.

2. Sản phẩm chưa đủ mạnh


30% Innovation là một quy tắc về con số hơn đối thủ 30%, gây ra ấn tượng và sự thay đổi lựa chọn trong tâm trí người tiêu dùng. Ví dụ: Pin của Apple là 2900mA thì pin của tôi là 4500mA (1,5 lần), họ dùng được 2 ngày thì tôi dùng được 3 ngày mới phải sạc. Như vậy mới gây được ấn tượng mạnh cho người tiêu dùng ảnh hưởng đến quyết định mua hàng. Còn nếu pin cũng chỉ 3500mA thì hầu như khách hàng không so sánh. Có những trường hợp không lượng hoá được như trường hợp màn hình cong của Samsung thì phải dựa vào phản ứng của người dùng có bất ngờ như kiêủ "Ồ, Wow", hay "Chất quá" hay không.

Vậy câu hỏi đặt ra là những phát súng 30% Innovation Bkav muốn "găm vào đầu" Apple ở đây là gì?


Nhìn vào sản phẩm Bphone2017 hiện tại tôi chưa thấy được "viên đạn" nào đủ mạnh như vậy cả. Pin trâu hơn, chip mạnh hơn, camera xịn hơn, nghe nhạc trong hơn, trải nghiệm người dùng trau chuốt hơn... Nhiều cái "hơn" nhưng lại chẳng có cái nào "hơn hẳn", làng nhàng như vậy thì khó có thể thành công được. (Đó là chưa kể có hơn thật không, chất thật không)

Có chiến lược tiếp cận nào khác không?


Có. Thị trường ngách. Trở thành số 1 ở thị trường ngách.

Thị trường ngách định nghĩa đơn giản là thị trường mà các ông lớn không nhúng tay vào bởi quy mô bé hơn mà lại đòi hỏi cao hơn. Thử so sánh đơn giản:

Thị trường A 100 triệu, doanh thu 10 triệu, chiếm 10%, No.5

Thị trường B 30 triệu, doanh thu 10 triệu, chiếm 33%, No.1

Không cần nói cũng biết lợi nhuận thu được ở thị trường B 30 triệu là cao hơn rồi. Hơn nữa nếu tiếp cận thị trường ngách chúng ta sẽ "ra thế giới" dễ hơn. Có công ty ở Nhật là vua trong thị trường cái lô mực trong máy in với hơn 120 triệu đô doanh thu một năm xuất ra toàn thế giới.

Mọi người nghe từ "thị trường ngách" thường có ấn tượng nhỏ, nghi hoặc, không hấp dẫn. Tuy nhiên đây lại là hướng tiếp cận thị trường khôn ngoan nhất. Khi đủ lớn mà TOP SHARE vào tầm ngắm rồi sẽ có cơ hội lật đổ. Gần giống chiến thuật du kích vang danh thế giới của quân đội Việt Nam chúng ta.

Để trở thành No.1 trong thị trường ngách:

1.Phải đào sâu, làm triệt để một kỹ thuật đặc thù

2.Tỉ lệ thành công lúc ban đầu tỉ lệ nghịch với quy mô thị trường.

3.Bán đắt chứ không bán nhiều

4.Tránh làm sản phẩm đại trà

5.Mượn các nguồn lực bên ngoài còn thiếu.

Ở Nhật có công ty chuyên sản xuất smartphone cho người già. Ưu điểm là màn hình cảm ứng dạng phím, to, dễ nhìn dễ bấm, đo nhịp tim, tình trạng sức khoẻ, lúc khẩn cấp có nút bấm gọi con cháu như một loại máy quản lý sức khoẻ người già. Họ còn đang xuất sang các nước phát triển vì nhu cầu con cái mua cho bố mẹ để chăm sóc cho tiện là hoàn toàn có.

Vậy nên tôi nghĩ tại sao thay vì việc chạy đua với các ông lớn về công nghệ chúng ta không tự mở hoàn toàn một ngách riêng, một hướng đi riêng cho mình ra thế giới nhỉ!?

- Bphone 2018 camera 100megapixel, giữ những khoảnh khác trải nghiệm trọn vẹn.

- Bphone 2019 pin 50000mA, dùng nửa tháng không cần sạc.

- Bphone 2020 loa 5.0, Ôtô của bạn hãy để dàn âm thanh Bphone bao trọn.

Theo Nguyễn Cảnh Hiệp - Trí Thức Trẻ.

Cảnh giới cao nhất của đời người kỳ thực là 2 chữ 'giả khờ'

Cảnh giới cao nhất của đời người kỳ thực là 2 chữ 'giả khờ'

Người khờ khạo, thường không thích thể hiện bản thân, như thế có thể tránh được tai họa không đáng có. Ngốc nghếch một chút, lại có thể giữ được ân tình, có thể bao dung độ lượng, thì cuộc sống mới thanh thản an vui.

1. Trí tuệ giữ mình: Trong lòng hiểu rõ, ngoài mặt hồ đồ 

Làm người, cảnh giới cao chính là giống kẻ khờ, rõ ràng cái gì cũng biết, nhưng lại biểu lộ giống như kém cỏi. Loại người này không thích khoa trương, không tỏ ra tài trí hơn người, luôn bình dị gần gũi, như vậy trái lại, lại được mọi người yêu thích.

Xã hội hiện nay thật giả lẫn lộn, lòng người trắng đen khó đoán. Dù bạn thực sự là người thông minh, nhưng một khi thể hiện ra, sẽ lập tức sẽ bị người khác đố kỵ.

Một người thích khoe khoang, có thể vì muốn đề cao bản thân, vì hư vinh, muốn nở mày nở mặt…, nhưng khi bạn làm điều đó ở chốn quan trường hoặc tại nơi làm việc, tất sẽ bị mọi người xa lánh. Như vậy, nếu cứ thích gì làm nấy, đó là hành động thông minh hay là gây họa?

2. Trí tuệ nói chuyện: Đừng dùng miệng lưỡi sắc bén để luận bàn khuyết điểm của người

Người ta vẫn thường nói: “Họa từ miệng mà ra”, từ xưa đến nay, số người vì cái miệng mà mang họa không phải là ít. Nhiều người thích khoe khoang tài ăn nói sắc bén, thích bàn luận tốt xấu về người, bàn luận chuyện thị phi… thì tai họa là điều sớm muộn. Nhưng cũng có người, chỉ vì một câu nói vô tình, bị đồn thổi, cắt câu lấy nghĩa, mà gây nên mối hận thiên thu.

Cho nên, nếu ngay từ đầu nói chuyện có thể suy xét cẩn trọng, chẳng phải sẽ tránh được rất nhiều phiền não sao? Cách đối nhân xử thế, không được quên “Họa từ miệng mà ra”.

3. Trí tuệ nhẫn nại: Lấy tĩnh chế động, lấy lui làm tiến 

Anh hùng thực sự, có thể co có thể duỗi. Không ai có thể cả đời đều thuận lợi, cho nên, lúc đắc ý có thể hãnh diện, nhưng không được quá cao ngạo; lúc thất ý càng không thể để tinh thần sa sút, cần tích lũy năng lượng, chờ đợi thời cơ, thua keo này ta bày keo khác.

Trong lúc nhẫn chịu, có thể nếm trải bao dư vị của nhân sinh, lấy khổ làm vui, lấy tĩnh chế động, lấy lui làm tiến.

4. Trí tuệ bao dung: Dĩ hòa vi quý, tha thứ rộng lượng 

Khờ khạo là một loại độ lượng, dĩ hòa vi quý, có thể xem nhẹ mọi chuyện. Làm người, có thể tha thứ được cho ai thì nên tha thứ, có thêm một người bạn, chính là có thêm một con đường.

Bao dung người khác, cũng là vì mình mà lưu giữ ân tình. Biển chứa trăm sông, bởi vì bao dung mà trở thành rộng lớn. Người có bao dung, thì mưu sự mới dễ thành.

5. Trí tuệ làm người: Bề ngoài khờ dại, nội tâm thông suốt 

Người quá xét nét thì không có bạn, cho nên làm người không thể quá khôn khéo, quá so đo. Bình thường hồ đồ một chút, cho người khác một khoảng không gian, cũng là cho mình một bầu trời rộng lớn.

Đương nhiên, biểu hiện ra có thể hồ đồ, nhưng trong nội tâm cần rõ ràng minh bạch, lúc nào cũng phải điều chỉnh chính mình, phóng tầm mắt ra xa, đừng nhắm vào khuyết điểm của người khác, phải hiểu được chịu thiệt một chút mới đắc được những thứ to lớn.

6. Trí tuệ sinh tồn: Linh hoạt ứng biến, cẩn trọng, thong dong 

Một người đi bái kiến vị thiền sư, vì cửa thiền viện rất thấp, anh ta không chú ý, kết quả đã bị đụng đầu.

Thiền sư nói với anh ta: “Muốn không bị đụng đầu, thì trước hết phải học được cách cúi đầu”.

Cách đối nhân xử thế cũng là như thế.

7. Trí tuệ giao tiếp: Thông tuệ mà giả khờ, kết duyên rộng rãi 

Trong giao tiếp giữa người với người, thật thật giả giả, không ai có thể tranh biện rõ ràng được. Lời của người khác, có lúc đúng, có lúc lại không.

Người tinh thông lại giả hồ đồ, chính là đối với ai cũng có thể xem là bằng hữu, thậm chí đó là người đã mạo phạm mình, cũng có thể mỉm cười đối mặt. Không tính toán so đo, sẽ tránh được rất nhiều xung đột, cũng lại có thể gặp được nhiều người hữu duyên.

8. Trí tuệ xử thế: Cố ý yếu thế, giả bộ hồ đồ 

Ngựa có lúc mất móng, người có lúc trượt chân. Cách đối nhân xử thế, lẽ nào có thể không cẩn thận? Ngã nhẹ đau nhẹ, ngã nặng thì không chỉ là đau, còn kèm theo thương tích. Phải hiểu là, ngay từ đầu đã cố ý yếu thế, giả bộ hồ đồ, như vậy chẳng phải có thể tránh được việc trèo cao ngã đau sao?

Theo: Mạng Thư Viện.

3 món sinh tố bơ ngon khó cưỡng

Mùa hè là mùa của bơ, bạn tha hồ kết hợp các loại trái cây, rau khác nhau tạo nên món sinh tố bơ ngon tuyệt. Cùng tham khảo 3 cách làm đơn giản sau đây!

1. Sinh tố bơ chuối kiwi

Nguyên liệu:

- ½ trái bơ
- 1 quả kiwi
- 1 thân cây cần tây to
- 1 trái chuối
- 150ml nước

Cách thực hiện:

Bơ bạn bỏ vỏ, cắt miếng vừa. Cần tây rửa sạch, cắt khúc. Chuối bóc bỏ vỏ cắt miếng vừa. Kiwi gọt vỏ cắt lát. Bạn cho tất cả nguyên liệu vào máy xay sinh tố xay nhuyễn. Bạn thích uống đặc hay lỏng có thể thêm nước tùy thích.

Bạn rót sinh tố ra ly và thưởng thức! Bạn thích uống lạnh nên để nguyên liệu trong ngăn mát tủ lạnh 2 giờ trước khi xay sinh tố. Nếu thích uống ngọt bạn có thể thêm một chút đường. Trang trí thêm lát kiwi trên miệng cốc cho cốc sinh tố thêm yêu.


2. Sinh tố bơ táo chuối


Nguyên liệu

- ½ trái bơ
- 5 lá rau diếp xoắn
- 1 muỗng canh nước chanh (hoặc cam)
- 1 quả táo
- 1 quả chuối
- 1 nhánh nhỏ gừng
- 250ml nước
- Máy xay sinh tố

Cách thực hiện:

Táo rửa sạch, gọt vỏ cắt bỏ lõi, cắt miếng. Chuối lột vỏ cắt miếng. Bơ bỏ vỏ cắt miếng. Gừng gọt vỏ cắt lát. Rau diếp rửa sạch miếng khúc. Bạn cho tất cả nguyên liệu vào máy xay sinh tố, xay nhuyễn.

Bây giờ, bạn rót sinh tố ra ly và thưởng thức. Cách làm món sinh tố này đơn giản, chỉ cần có máy xay bạn kết hợp các loại trái cây và rau với nhau có ngay ly sinh tố thật thơm ngon hấp dẫn.


3. Sinh tố bơ táo kiwi:


Nguyên liệu:

- ½ trái bơ
- 1 quả táo
- 1 quả kiwi
- 1 muỗng cà phê nước cốt chanh
- 100gr rau bina
- 1 muỗng cà phê hạt lanh
- 1 muỗng canh lát hạnh nhân
- 250ml nước
- Máy xay sinh tố

Cách thực hiện:

Với các nguyên liệu bơ, táo, kiwi bạn rửa sạch gọt vỏ cắt miếng. Rau bina rửa sạch để ráo nước. Bạn cho tất cả nguyên liệu vào máy xay sinh tố, xay nhuyễn. Bạn có thể gia giảm lượng nước nhiều hay ít tùy theo sở thích của gia đình bạn.

Với 3 cách làm sinh tố bơ đơn giản như trên, bạn dễ dàng kết hợp món bơ với các loại trái cây khác nhau tạo nên hương vị riêng cho từng cốc sinh tố. Mùa hè là mùa của bơ, bơ ngon là khi ta bóp nhẹ thấy hơi mềm cầm chắc tay, không ọp. Nếu không, hãy thử bấm nhẹ vào cuống bơ, thấy hơi mềm thì chọn. Mặc dù, phần đuôi chưa mềm nhưng nó sẽ chín dần về sau. Đừng để bơ quá lâu trong tủ lạnh, sẽ mất hương vị. Nên mua để ăn trong 1-2 ngày. Bơ xanh thì để ngoài cho chín rồi mới giữ trong tủ lạnh.



Chúc bạn ngon miệng với 3 cách làm sinh tố bơ đơn giản mà ngon này nhé!

Nguồn: mojagaleriasmaku.

Chưa thể thoát nghèo nếu vẫn còn vướng vào những điều sau đây


Ai cũng mong muốn thoát nghèo, có được sự giàu có, dư giả thế nhưng không phải ai cũng đủ bản lĩnh thoát được khỏi 9 điều cản trở sự giàu sang.

Bất kể bạn là đàn ông hay phụ nữ, bạn đều mong muốn được thành đạt, thế nhưng tại sao bạn vẫn mãi nghèo? Là cái gì đã hạn chế năng lực của bạn?

Suy nghĩ tiêu cực 

Ví dụ như: tôi không thể, tôi không có cách nào khác, sao thế được, tôi không nghĩ đến, tôi không biết… đó là những câu khiến não bộ của bạn ngừng tư duy, không tìm ra được câu trả lời cho kết quả, như vậy không tìm ra được phương pháp đồng nghĩa với bạn không có năng lực.

Trốn tránh trách nhiệm

Ví dụ như: tôi không nhìn thấy, tôi không biết, không phải lỗi của tôi, bởi vì…cho nên…, những lời này khiến cho bạn yên tâm khi không liên quan gì đến sự việc đã xảy ra, nhưng đôi khi điều đó làm cho bạn mất đi nhiều cơ hội để phát triển.

Tiền bạc

Tiền sẽ khóa chặt năng lực mỗi con người, không trả tiền đồng nghĩa với không làm việc, hay trả ít tiền thì cũng không làm, điều này lâu dần sẽ khiến bạn mất đi khả năng kiếm tiền.

Hạn chế trách nhiệm

Cái này không thuộc sự quản lý của tôi, cái kia không thuộc sự kiểm soát của tôi, không ở vị trí đó thì không quan tâm việc đó…, những điều này vô hình chung đã làm bạn mất đi cơ hội cho bản thân mình, bạn nên nhớ rằng cơ hội luôn dành cho người có sự chuẩn bị.

Phàn nàn 

Lúc nào bạn cũng là một nạn nhân, bất kể việc gì xảy ra cũng đều tại người khác. Cả ngày chỉ biết phàn nàn, lâu dần bạn sẽ mất đi khả năng giải quyết vấn đề, vui vẻ hạnh phúc sẽ bỏ bạn mà đi.

Bảo thủ 

Không bao giờ tiếp thu ý kiến từ người khác, lúc nào cũng cho rằng mình đúng, dần dần chả ai muốn đóng góp ý kiến với bạn, và bạn cũng không còn được nghe những lời thật lòng từ người khác, bạn chỉ có thể tự mình phát triển.

Thiếu tự tin 

Bạn thiếu tự tin vào mọi thứ, bạn sẽ không bao giờ dốc lực để tranh đấu đạt được nó, tất cả tùy duyên, thuận theo tự nhiên.

Sợ mắc sai lầm 

Người sợ sai là người không dám làm hơn bất cứ việc gì, một khi mắc lỗi là tìm cách thoái thác trách nhiệm, điều đó khiến họ mất đi nhiều cơ hội nếm trải những cái mới, người như vậy thường xuyên chỉ biết tranh luận đúng hay sai mà không nhận thức được kết quả thế nào.

Lười biếng 

Đông việc là không muốn làm, không muốn nghĩ, chỉ cần như thế này được rồi, không cần đấu tranh, không chịu được áp lực, chỉ muốn không làm mà được hưởng,… cứ như vậy bạn sẽ chỉ sống trong ước mơ của mình mà không bao giờ nghĩ tới thực hiện nó.

Ai cũng có cơ hội để thành công, vấn đề ở chỗ bạn có cho mình cơ hội đó hay không? Chỉ cần bạn có mơ ước, chỉ cần bạn dám nghĩ dám làm, bạn cách thành công không còn bao xa nữa. Để đạt được thành công, điều đó thật không hề đơn giản, chúng ta cần phải trả giá rất nhiều, thế nhưng chỉ cần bạn nỗ lực, bạn sẽ không hề nuối tiếc và bạn nhất định sẽ được đền đáp xứng đáng.

Nguồn: Mạng Thư Viện.

Điều tôi muốn biết...


Tôi không quan tâm bạn mưu sinh thế nào mà chỉ muốn biết bạn khao khát điều gì và có dám mơ ước đạt được điều mình đang khao khát không...

Tôi không quan tâm bạn bao nhiêu tuổi mà chỉ muốn biết bạn có dám như một kẻ ngốc liều mình vì tình yêu, vì những ước mơ và vì một chuyến phiêu lưu để được tồn tại trong cuộc đời này không...

Tôi không cần biết điều gì mới phù hợp với ước mơ của bạn mà chỉ muốn biết bạn đã dám đối mặt với nỗi đau bị cuộc đời dối trá hay lại khép chặt lòng mình vì e sợ lại một nỗi đau khác...

Tôi muốn biết bạn có dám ngồi lại với nỗi đau của tôi hay của chính bạn; có dám khiêu vũ thật điên cuồng để sự say mê tràn ngập đến tận đầu ngón tay và ngón chân của mình mà không cần phải e dè giữ ý, phải thực tế hay phải luôn nhớ đến những giới hạn của con người...

Tôi không quan tâm câu chuyện bạn kể có thật hay không mà chỉ muốn biết bạn có dám làm thất vọng người khác để thành thật với bản thân mình... Liệu bạn có thể chịu đựng bị kết tội phản bội mà vẫn không phản bội lại chính nhân cách của mình... Liệu bạn sẽ trung thực và vì thế sẽ đáng được tin cậy chứ...

Tôi muốn biết liệu bạn có nhận ra vẻ đẹp dù cho hằng ngày nó chẳng hề xinh đẹp, và liệu bạn có thể quyết định cuộc đời mình mà không cần sự hiện diện của Chúa...

Tôi muốn biết liệu bạn sẽ chịu đựng được thất bại của lẫn bạn và tôi, đứng bên bờ hồ mà hét vang đến tận trời cao là “có”...

Tôi muốn biết liệu bạn có thể thức dậy dù sau đêm dài đau khổ, thất vọng, kiệt sức và rã rời mà làm những gì phải làm cho các con của bạn không...

Tôi không quan tâm bạn là ai hay làm sao đến được đây. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể sát cánh cùng tôi trong lửa đỏ và sẽ không chùn bước thoái lui...

Tôi không quan tâm bạn đã học ở đâu, những gì và của ai. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể một mình đối diện với bản thân chân thật như người bạn bạn có bên mình trong những giây phút đơn độc...

Theo Cà phê sáng.

Có những kỹ năng khiến, bạn sẽ không bao giờ phải lo lắng 'thất nghiệp'


Dưới đây là một số kỹ năng cho nhiều loại hình công việc khác nhau, vì thế hãy cân nhắc trước khi đưa vào hồ sơ của bạn:

1. Adobe Photoshop 

Nếu bạn muốn tìm kiếm một công việc sáng tạo hơn, như chỉnh sửa ảnh hay thiết kế đồ họa, thì có kiến thức cơ bản về Photoshop thường là điều kiện bắt buộc.

2. Microsoft Excel 

Những người làm việc trong ngành tài chính dành rất nhiều thời gian để nhập dữ liệu và phân tích thông tin trong một bảng số liệu của Excel, vì thế bạn cần phải nắm rõ chương trình này như lòng bàn tay.

3. Tiếng Anh hay một ngoại ngữ nào đó 

Học một ngôn ngữ mới không phải là việc dễ dàng, nó buộc bạn phải “lập trình” lại bộ não một chút. Nhưng lợi ích của việc học ngoại ngữ đã được ghi lại rất nhiều và những người giỏi ngoại ngữ thường có trí nhớ và khả năng làm nhiều việc một lúc tốt hơn. Tất nhiên họ cũng trở thành những ứng viên nổi bật hơn cho một số công việc nữa.

4. Lập trình web 

Kiến thức cơ bản về lập trình web rất hữu ích cho nhiều công việc khác nhau, kể cả những việc không thuộc lĩnh vực công nghệ.

5. WordPress 

Dù bạn là một biên tập viên dày dặn kinh nghiệm chuyển từ báo giấy sang báo điện tử hay một sinh viên mới ra trường chuẩn bị cho công việc đầu tiên của mình, thì làm việc cho một trang web đòi hỏi bạn phải hiểu được nền tảng của nó hoạt động ra sao. Mỗi hệ thống quản trị nội dung lại khác nhau, nhưng nắm được WordPress sẽ là một bước khởi đầu cực kỳ chắc chắn.

6. Diễn thuyết 

Dù bạn làm việc trong ngành nào, thì cũng có một điều chắc chắn là: Một lúc nào đó bạn sẽ phải phát biểu trước một đám đông gồm toàn người lạ. Một số người vốn đã giỏi ăn nói và diễn thuyết, một số người thì không. Nếu bạn thấy mình thuộc nhóm thứ hai, hãy cố gắng học cách giữ bình tĩnh, tươi tỉnh và luôn tập trung dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

7. Tối ưu hóa bộ máy tìm kiếm

Có thể coi SEO là một công cụ tuyệt vời cho những ai làm các công việc liên quan đến đo lường thành công dựa vào số lượng click, like và share. Nhờ đưa SEO vào danh sách những kỹ năng mà mình sở hữu, bạn sẽ cho nhà tuyển dụng thấy mình có những gì cần thiết để khiến một bài báo thu hút nhiều người đọc và thực hiện thành công một chiến dịch truyền thông.

8. Google Analytics 

Nếu SEO khơi gợi được sự quan tâm của bạn, thì tìm hiểu thêm về Google Analytics là một bước đi quan trọng. Khi bạn đã biết cách tối ưu hóa các bài viết và các chiến dịch quảng bá, bạn cần tìm ra cách ghi lại và phân tích hiệu quả của chúng. Với Google Analytics, bạn sẽ biết được thông tin nhân khẩu học của trang web, bao nhiêu người quay lại trang web của bạn, nhấp chuột vào bài báo nào, v.v.

9. Quản trị sản phẩm

Đưa một ý tưởng cất cánh và làm cho nó hiển hiện trước mắt các nhà đầu tư tiềm năng có thể là một việc cực kỳ khó. Dù bạn thuộc phòng marketing của một công ty startup hay chuẩn bị trình bày sản phẩm của mình cho các nhà đầu tư lớn, thì kỹ năng quản lý sản phẩm là điều không thể thiếu được nếu muốn tỏ ra thuyết phục.

Lời kết

Tìm việc không phải là chuyện đơn giản, thế nhưng những nhà tuyển dụng luôn ưu tiên những ứng viên có nhiều kinh nghiệm, đặc biệt là nhiều "tài lẻ" mặc dù nó chẳng liên quan mấy tới ngành nghề.

Tìm kiếm một công việc mới có thể rất khó. Khó ở chỗ phải cân bằng khi viết thư xin việc và phỏng vấn với những nhiệm vụ mình phải làm ở công việc hiện tại, rồi lại phải nổi bật hơn so với những ứng viên cạnh tranh.

Nếu hồ sơ của bạn dễ đọc, không có lỗi đánh máy, và bạn có những kinh nghiệm liên quan chặt chẽ với vị trí đang ứng tuyển, hãy thử bổ sung một số kỹ năng vào cuối hồ sơ. Các kỹ năng này sẽ giúp bạn quảng bá hình ảnh bản thân như một ứng viên vượt trội, khiến bạn trở nên nổi bật trong vô vàn các hồ sơ ứng viên.


Nguồn: Mạng thư viện

Ai cũng cần có những bằng hữu thế này trong đời


Tình bạn không hình thành một cách ngẫu nhiên, chúng ta có xu hướng thiết lập quan hệ với những người có chung sở thích, chia sẻ những giá trị chúng, cùng trải qua khó khăn tương tự nhau... Chúng ta lựa chọn làm bạn với những người có thể trao đổi ý nghĩ và cảm xúc, cùng nhau trải qua khó khăn và chia sẻ cuộc sống. Không nhất thiết phải có quan hệ rộng, nhưng ít nhất, mỗi người đều cần có 4 kiểu bạn như sau.

Một người khiến ta không cảm thấy cô độc 

Con người không muốn sống cô độc. Chúng ta muốn đảm bảo rằng, bản thân không cô đơn trong cuộc đời, theo nghĩa đen và cả nghĩa bóng. Mọi đều có điểm yếu riêng. Bạn luôn có những điều không hài lòng về cuộc sống. Đôi khi bạn không muốn chia sẻ suy nghĩ của mình với người khác vì sợ bị phán xét hoặc bỏ rơi. Chúng ta cần một người bạn có thể hiểu được suy nghĩ và điểm yếu của mình. Chỉ khi đó, bạn mới có cảm giác được "đảm bảo", được thoải mái thể hiện bản thân như nó vốn là thế.

Một chiến hữu trong các cuộc vui 

Một người bạn có thể sẻ chia và lắng nghe tâm sự giúp chúng ta thoải mái sống với con người thật của mình. Cuộc sống rất căng thẳng, chúng ta luôn được dạy phải nghiêm túc và trưởng thành trong công việc và cuộc sống khi lớn lên. Tuy nhiên, ai cũng có như cầu được vui chơi và làm những trò "ngớ ngẩn" với những người thân thiết. Ai cũng cần một người bạn sẵn sàng chấp nhận "đứa trẻ ngớ ngẩn" bên trong mỗi người, cùng chia sẻ niềm vui và sự phấn khích, dù ở bất kỳ tình huống nào.

Một người cố vấn 

Không ai hoàn hảo, thỉnh thoảng chúng ta bế tắc và chao đảo trong tâm trí của mình. Công việc thường xuyên trở nên áp lực, không thuận lợi... Nhưng chỉ cần một người bạn lắng nghe, các vấn đề dường như được đều giải quyết, tâm trí bạn sẽ hoàn toàn được làm mới và sẵn sàng khi quay trở lại với công việc. Một người bạn có tư duy sẽ cho bạn những lời khuyên đáng giá, truyền cảm hứng, giúp bạn giải quyết các vấn đề và hiểu rõ về chính bản thân nhiều hơn.

Một cộng sự cùng tìm kiếm thành công

Mỗi người đều có ước mơ và mục tiêu riêng. Nhưng chúng ta quá nhỏ bé và mong manh khi chỉ có một mình. Để thực hiện mọi thứ, chúng ta cần một người cộng sự để liên kết và phát huy tiềm năng với nhau. Vì vậy, nếu bạn muốn phát triển, thành công hoặc đơn giản chỉ là muốn hạnh phúc và sống tích cực hơn, bạn có những người sẵn sàng dành thời gian cho bạn hay không mới là vấn đề.

Diễn giả nổi tiếng Jim Rohn từng nói: “Con người bạn là tổng hợp của 5 người mà bạn dành thời gian nhiều nhất”. Đó chính là lý do, nếu bạn muốn phát triển và thành công, hoặc chỉ đơn giản là có cuộc sống vui vẻ, bạn cần có những người bạn thật sự, những người giúp bạn cùng tiến về phía trước.

Kết luận

4 người bạn trên, ai cũng cần có trong đời. Những người may mắn có thể tìm được người bạn thực sự, đóng đủ cả 4 vai trò. Đó sẽ là người chia sẻ, đồng hành và cùng vui buồn trong cuộc sống với họ.

Theo thời gian, việc duy trì tình bạn thực sự ngày càng khó. Tìm được một người bạn tốt là điều không dễ dàng, giữ được bạn lại càng khó hơn. Đừng mất niềm tin vào tình bạn. Để có những người bạn tốt, trước hết chính bạn phải trở thành một người bạn tốt. Chỉ cần bạn thực sự hiểu ý nghĩa của tình bạn, những người tri kỉ sẽ không rời xa bạn.

Nguồn: Mạng thư viện.

Tỉnh ngộ khi nghe 14 câu nói của Đức Phật


Cuộc sống đôi khi quá mệt mỏi, trong đó gần một nửa nguyên nhân là do sinh tồn, hơn một nửa nguyên nhân là do dục vọng và sự ganh đua…

1. Khi chúng ta gặp cảnh khó khăn, thật khó để hoàn thành, có cần cố gắng tranh đấu? 

Phật nói: Buông! Không cần miễn cưỡng để đạt được, cũng không cần bắt buộc phải gắng sức, chỉ cần buông bỏ.

2. Khi mất đi đồ vật, có cần đuổi theo để tìm lại? 

Phật nói: Thứ đã mất, kỳ thực là chưa từng thực sự thuộc về mình, không cần tiếc nuối, lại càng không cần nhất định phải truy tìm về.

3. Hiểu thế nào là vĩnh viễn? 

Phật nói: Mọi người đều cảm thấy rằng vĩnh viễn thật sự rất xa, thực ra vĩnh viễn là có thể trong chốc lát cho bạn thấy nhưng không gặp được.

4. Cuộc sống quá mệt mỏi, làm thế nào để nhẹ nhõm? 

Phật nói: Cuộc sống mệt mỏi gần một nửa nguyên nhân là do sinh tồn, hơn một nửa nguyên nhân là do dục vọng và sự ganh đua.

5. Ngày hôm qua và hôm nay, chúng ta làm sao để nắm chắc? 

Phật nói: Không nên để quá nhiều ngày hôm qua chiếm cứ ngày hôm nay.

6. Nên đối xử với chính mình, đối với người khác như thế nào? 

Phật nói: Đối với chính mình tốt một chút, vì đời người không dài. Đối với người bên cạnh tốt một chút, bởi vì cuộc đời khi xa nhau không nhất định có thể gặp lại.

7. Ngài giải thích thế nào là lễ phép? 

Phật nói: Nếu con chân thành đối đãi, nhưng lại không nhận lại được sự lễ độ của người khác, thì chỉ có thể nói rõ đối phương vô tri thô tục.

8. Chúng ta làm sao để xác định mục tiêu của chính mình? 

Phật nói: Nếu con biết mình đi đâu, thì toàn bộ thế giới sẽ nhường đường cho con.

9. Làm sao cân bằng giữa vui vẻ và bi thương? 

Phật nói: Mỗi người chỉ có một trái tim, nhưng lại có hai ngăn. Một bên dành cho vui vẻ, một bên dành cho bi thương. Khi vui vẻ không cần cười quá lớn, nếu không sẽ đánh thức bi thương ở bên cạnh.

10. Một số người luôn oán than trời đất, Ngài xem như thế nào? 

Phật nói: Nhiều người, khi thành kiến hình thành, họ lại tưởng rằng mình đang suy nghĩ, suy nghĩ làm thế nào cứu vớt cả thế giới.

11. Chúng ta làm thế nào mới gọi là “làm đến nơi đến chốn”? 

Phật nói: Chỉ cần chân của con còn đứng trên mặt đất, thì đừng xem mình quá nhẹ. Chỉ cần con còn sống ở trên Trái đất, thì đừng xem mình quá lớn.

12. Có người nói tình yêu sẽ vì thời gian mà dần lạnh nhạt, Ngài thấy thế nào? 

Phật nói: Tình yêu khiến người quên thời gian, thời gian cũng khiến người quên tình yêu.

13. Ngài nhận xét thế nào với câu “yêu và hạnh phúc”? 

Phật nói: Có rất nhiều người bởi vì cái gọi là hạnh phúc mà yêu sai một người. Nhưng cũng có nhiều người bởi vì yêu một người mà hạnh phúc cả đời.

14. Có hai người cùng yêu nhau nhưng không thể ở cùng nhau, vậy thì phải làm sao? 

Phật nói: Không thể ở cùng nhau, thì không nên cùng nhau. Kỳ thực, một đời người cũng không dài như vậy, khi quay đầu lại con sẽ phát hiện thấy tự tại, có thể buông bỏ mới là người trí huệ.

Nguồn: Mạng Thư Viện.

Nếu đã cùng nhau trải qua những điều sau đây, hai bạn đã sẵn sàng để tiến đến hôn nhân


Nếu đã từng cùng nhau trải qua những điều này, vậy thì các bạn đã sẵn sàng cho việc về chung một nhà rồi đấy, còn lăn tăn gì mà không bước vào cánh cửa hạnh phúc kia.

1. Hai người ở bên nhau, cho dù có thường xuyên đấu võ miệng, hay đã từng cãi vã, nhưng không bao giờ buông tay, luôn có một người thỏa hiệp trước.

2. Có những lúc chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn ôm đối phương, tham lam hít hà mùi hương độc nhất vô nhị của người ấy.

3. Cùng dạo phố, cùng mua quần áo, cùng chơi game, cùng đi ngủ.

4. Cho dù đi tới đâu, cũng có thể yên tâm nghỉ ngơi, bởi bờ vai của người ấy luôn ở đó.

5. Từng đến nhà nhau, từng đến gặp phụ huynh của nhau. Hơn nữa luôn chung sống rất tốt, cùng được cha mẹ hai bên yêu mến.

6. Sau khi sống chung, hai người cùng nhau đi làm rồi cũng nhau tan sở, sau khi tan làm ở bên nhau rất hòa hợp. Hai bên phân chia việc nhà rất tốt, cùng nấu cơm, cùng ăn cơm, cùng rửa bát.

7. Sau khi ăn xong hai người tựa vào nhau, chàng ôm nàng cùng trò chuyện hoặc cùng xem TV. Hai người thường tay nắm tay cùng nhau ra ngoài đi dạo.

8. Hai bên cùng không bao giờ từ bỏ đối phương, khi đối phương có vấn đề gì sẽ đến tìm bạn ngay. Quan tâm nhau, nhớ nhung nhau.

9. Hai người đều rất yên tâm về nhau, không bao giờ lo người kia ngoại tình hoặc trốn tránh, rất yên tâm để người kia làm việc mà người ấy thích.

Chắc hẳn tất cả các cặp vợ chồng đều đã trải qua những điều này trước khi làm đám cưới, bởi những hành động tưởng chừng như đơn giản ấy, thực tế là dáng vẻ chân thực, đời thường nhất của tình yêu. Ngọt ngào và ấm áp vô cùng. Nếu hai bạn đã từng cùng nhau làm những điều trên, vậy thì hai bạn đã sẵn sàng về chung một nhà rồi đó, hãy luôn trân trọng người bên cạnh mình nhé, chúc các bạn hạnh phúc.

Nguồn: Mạng Thư Viện.

Cổ nhân chỉ dạy cách nhìn người vô cùng hữu dụng


Nhìn người là một môn nghệ thuật, từ xưa đến nay những trường hợp nhờ nhìn nhận đúng người mà thành công nhiều vô số kể. Tuy nhiên cũng có trường hợp vì nhìn sai người mà nhận phải hậu quả thê thảm.

Tôn Tẫn bởi vì không hiểu Bàng Quyên, nên mới bị chặt đứt đầu gối; Hàn Phi vì không hiểu Lý Tư, để rồi bị chết thảm trong ngục.

Qua rất nhiều giáo huấn lịch sử, cổ nhân đã tổng kết ra rất nhiều phương pháp đọc tâm nhân, nhìn thấu người khác, và cho đến hôm vẫn vô cùng hữu dụng.

Lã Bất Vi (292 - 235 TCN)

“Hỉ chi dĩ nghiệm kỳ thủ
Cụ chi dĩ nghiệm kỳ trì”.

Khi đối phương trong trạng thái vui vẻ, mới có thế thấy được khả năng tiết chế của họ, hành vi của họ có kiên chính hay không, họ có quá đắc ý mà không giữ được thái độ đúng mực hay không.

Khi đối phương trong hoàn cảnh sợ hãi, mới biết đối mặt với khó khăn họ có thể kiên trì đến cùng không, họ có đủ dũng cảm gánh vác trách nhiệm hay không, có phải là anh hùng hay không thì trong lúc này mới thấy rõ.

Gia Cát Lượng (Thục Hán)

“Vấn chi dĩ thị phi nhi quan kỳ chí”.

Tức là muốn xem một người có đáng tin hay không, hãy xem trong những vấn đề trái phải rõ ràng thì lập trường chí hướng của họ như thế nào.

Nếu họ tỏ thái độ mơ hồ ba phải thì nhất định là không đáng tin, bởi loại người này chính là bẻ lái theo chiều gió, không có chính kiến.

Tư Mã Quang (1019 - 1086)

“Phàm thủ nhân chi thuật, cẩu bất đắc thánh nhân, quân tử nhi dữ chi, dữ kỳ đắc tiểu nhân, bất nhược đắc ngu nhân”.

Phương pháp chọn lựa nhân tài, nếu tìm không được thánh nhân hay quân tử để ủy thác, thì thà chọn người ngốc còn hơn là giao cho tiểu nhân.

Bởi vì quân tử có tài thì sẽ hành thiện khắp nơi; tiểu nhân có tài, thì không việc ác nào không dám làm; người ngốc có muốn cũng không có đủ trí tuệ, không có bản sự, có muốn làm cũng không thành, họ là người vô hại.

Khương Tử Nha (TK XII TCN)

“Cáo chi dĩ nan, dĩ quan kỳ dũng
Túy chi dĩ tửu, dĩ quan kỳ thái”.

Cho đối phương giải quyết một vấn đề hóc búa, thì có thể thấy rõ được năng lực và dũng khí của họ. Muốn biết đối phương có thể làm chủ được mình không thì hãy quan sát khi họ say rượu.

Tăng Quốc Phiên (1811 - 1872)

“Tà chính khán nhãn tị
Nhược yếu khán điều lý, toàn tại ngữ ngôn trung”.

Trung và gian chính là hai phương chủ yếu trong cách nhìn người của cổ nhân. Nếu đến người tốt, xấu cũng không thể phân biệt, thì nói gì đến dùng  người, vì thế câu đầu tiên trong khẩu quyết nhìn người của Tăng Quốc Phiên là “Tà chính khán nhãn tị” tức là muốn biết tà hay chính thì hãy nhìn mắt và mũi, theo Tăng Quốc Phiên mắt vẹo mũi cong thì chính là tâm thuật bất chính.

Theo: Mạng Thư Viện.

Giờ mới hiểu thế nào là: Tiểu nhân thường trách người - Quân tử tự trách mình


Ở một làng nọ, có hai gia đình sống cạnh nhau nhưng lại rất trái ngược. Gia đình ông Vương sống ở phía Đông thường xảy ra cãi vã, cuộc sống rất buồn khổ. Còn ở phía Tây, gia đình ông Lý thì ngược lại, rất đoàn kết và hòa ái, cuộc sống vui vẻ, an lạc không gì bằng…

Một ngày nọ, ông Vương do không chịu nổi những trận chiến liên miên không dứt trong gia đình, liền đi sang nhà ông Lý xin thỉnh giáo.

“Gia đình ông làm thế nào mà lúc nào cũng có thể luôn được vui vẻ dễ chịu như thế?” Ông Vương hỏi.

“Bởi vì chúng tôi thường xuyên để xảy ra những việc sai sót”, ông Lý cười trả lời.

Trong lúc ông Vương còn đang cảm thấy ngơ ngác, khó hiểu thì bỗng dưng thấy cô con dâu của gia đình ông Lý đang vội vàng đi từ ngoài vào, vào tới phòng khách do sơ ý không cẩn thận nên bị ngã nhào.

Mẹ chồng cô đang lau nhà thấy vậy vội vàng chạy lại, đỡ con dâu lên và nói: “Đều là tại mẹ, mẹ lau nhà ướt quá đấy mà!”

Anh con trai đang đứng ngoài cửa phòng khách, thấy vợ ngã nhào, cũng vội vàng chạy lại: “Đều là lỗi của anh, anh đã không nói với em phòng khách đang được lau, hại em bị ngã!”

Người con dâu sau khi được đỡ dậy cũng tự trách mình và nói: “Không! Không! Là lỗi của con, là do bản thân con không cẩn thận ạ!”

Sau khi chứng kiến hết sự việc ông Vương bỗng ngẩn người như hiểu ra gì đó.

Nếu ngay lúc đầu, người mẹ chồng trách mắng con dâu khi bị ngã là: “Sao đi đứng không có mắt à, thật đáng đời!” Những người khác trong gia đình nếu cũng không để ý tới cảm nhận của cô mà cười nhạo, vậy thì gia đình ông Lý có thể có được không khí nhẹ nhàng, ấm áp hay không?

Bài học cuộc sống

Có rất nhiều người luôn mang trong lòng tâm lý “đều do người khác làm sai” nên tự nhiên sinh ra một cảm giác khó có thể tiếp xúc với người xung quanh.

Cổ nhân xưa có câu: “kẻ tiểu nhân trách người, người quân tử tự trách mình”. Thật vậy, nếu như sau khi tự xem xét lại chính mình, nhận thấy mình có chỗ thiếu sót, cần phải thay đổi, hoàn thiện hơn thì không chỉ có thể “chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không”, mà còn có thể càng ngày càng có được sự tôn trọng từ người khác.

Nguồn: Mạng Thư Viện.

Chuyện ngụ ngôn về một con bò


Ngày xửa ngày xưa, có một ông thầy giáo khôn ngoan và giàu kinh nghiệm muốn truyền cho một trong số các học trò của mình các bí quyết để sống một cuộc đời hạnh phúc và thịnh vượng.

Vốn biết những khó khăn và rào cản quá nặng nề mà nhiều người gặp phải trên con đường mưu cầu hạnh phúc, ông nghĩ rằng bài học đầu tiên là nên giải thích cho mọi người hiểu vì sao nhiều người chỉ sống cuộc đời bình bình và tầm thường.

Xét cho cùng, ông giáo nghĩ, có quá nhiều người, cả nam lẫn nữ dường như không thể vượt qua các trở ngại ngăn cản họ thành công và đành bằng lòng sống một cuộc đời thiếu hụt và khốn khó. Ông giáo biết rằng để một người trẻ tuổi lãnh hội được bài học rất quan trọng này, người đó nên tận mắt chứng kiến chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta cho phép sự tầm thường chi phối cuộc đời mình.

Để dạy được những bài học quan trọng này, ông giáo quyết định cùng vói người học trò của mình lên đường đi đến một ngôi làng nghèo khổ trong vùng. Cảnh khổ đau và hoang tàn bày ra khắp nơi, và cư dân ở đó có vẻ như đã phó thác cuộc đời mình cho số mệnh.

Ngay khi đến nơi, ông giáo yêu cầu ngưòi học trò tìm giúp mình một gia đình nghèo nhất trong khu vực. Đó sẽ là nơi họ tạm trú qua đêm.

Đi bộ một lúc thì họ ra đến rìa thị trấn. Và ở đó, giữa mênh mông, hai người dừng chân trước một căn lều nhỏ tồi tàn rệu rã nhất mà họ từng nhìn thấy.

Cái cấu trúc sắp sụp đổ này nằm ở ngoài rìa xa nhất của một nhóm nhỏ vài căn nhà vùng thôn quê. Hiển nhiên là căn lều này thuộc về một gia đình nghèo khó nhất làng. Những bức vách đứng đó như chỉ nhờ vào phép lạ, đe dọa sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào. Nước thấm qua cái mái nhà tạm bợ vốn trông chẳng có sức đâu mà che chắn được thứ gì, và đủ mọi thứ rác rưởi được gom góp lại chất dựa vào các bức vách của ngôi nhà càng làm tăng thêm vẻ rệu rã.

Chủ nhà, được một chú nhóc con báo động về sự có mặt của hai vị khách lạ, đã bước ra và chào đón họ một cách nhiệt tình.

"Xin chào ông bạn quý," ông giáo đáp lễ. "Không biết ông có vui lòng cho hai kẻ bộ hành mệt lả này tá túc một đêm ở đây không?"

"Ở đây chật chội lắm, nhưng nếu các vị không ngại gì thì chúng tôi xin mời."

Khi hai thầy trò bước vào trong, họ thật sự sốc khi nhìn thấy một không gian tí tẹo, không rộng hơn mười lăm thước vuông, là nơi ở của tám con người. Bố, mẹ, bốn đứa con và hai ông bà cụ cố gắng hết sức để nhường mỗi người một chút trong tình trạng tù túng chật hẹp này.

Những thân hình nhếch nhác và gầy gò một cách đau đớn cùng với quần áo rách rưới là bằng chứng rõ ràng của sự thiếu thốn phô bày cuộc sống hằng ngày của họ. Những gương mặt buồn bã và dáng vẻ lòm khòm cho thấy rõ sự bần cùng không chỉ đã chiếm lĩnh cơ thể họ, mà còn ăn sâu vào tâm hồn họ.

Hai vị khách không cưỡng được cái nhìn xung quanh, trong lòng tự hỏi liệu trong cái nơi khốn cùng này còn có thứ gì đáng giá không. Chả có gì!

Nhưng khi bước ra ngoài, họ mói nhận ra mình đã lầm. Thật đáng kinh ngạc vì gia đình này còn có một thứ tài sản bất thường - khá đặc biệt trong hoàn cảnh này. Họ có một con bò.

Con bò thì chẳng có gì đáng nói, nhưng cuộc sống và hoạt động hàng ngày của họ có vẻ như chỉ xoay quanh con vật này. "Cho bò ăn đi." "Đừng để nó khát." "Buộc nó lại cho chắc." "Đừng quên dẫn nó đi ăn." "Vắt sữa bò đi!" Vậy đó, ta có thể thấy con bò giữ một vai trò quan trọng trong gia đình này, mặc dù chút sữa ít ỏi do nó cung cấp chỉ đủ để họ sống vật vã qua ngày.

Tuy nhiên, con bò có vẻ phục vụ một mục đích lớn hon: Nó là thứ duy nhất giữ cho họ khỏi rơi vào đường cùng. Ở một nơi mà mọi thứ đều khan hiếm, việc sở hữu một tài sản có giá trị như vậy đã mang lại cho họ sự ngưỡng mộ, nếu không muốn nói là sự ghen tị, từ những người hàng xóm.

Và ở nơi đó - trong chỗ bẩn thỉu và nháo nhác đó - hai thầy trò đã đặt lưng xuống nghỉ qua đêm.

Sáng hôm sau, trước khi bình minh kịp ló dạng, hai thầy trò lặng lẽ lên đường một cách thận trọng để không đánh thức những người khác.

Người học trò nhìn lại, như muốn một lần nữa ghi nhận vào tâm khảm khung cảnh tồi tàn đó. Từ trong thâm tâm, anh hoàn toàn không hiểu được vì sao thầy lại dẫn mình đến đây. Tuy nhiên, trước khi ra đến đường cái, ông giáo già thì thầm: "Đã đến lúc cho con biết cái gì đã đưa chúng ta đến cái nơi tồi tàn này".

Trong chuyến viếng thăm ngắn ngủi của mình, họ đã chứng kiến một cuộc sống hầu như hoàn toàn bị ruồng bỏ, nhưng người học trò vẫn chưa hiểu được lý do khiến gia đình đó lại sống cực khổ đến vậy. Vì sao họ lại ra nông nỗi này? Điều gì đã buộc họ phải ở lại đây?

Ông giáo đi chầm chậm về phía con bò đang bị buộc vào một cái cột hàng rào lung lay cách căn nhà chưa đầy hai mươi thước. Khi còn cách con bò khoảng một bước chán, ông giáo già rút ra một con dao găm mà ông mang theo bên mình. Người học trò cảm thấy hoang mang. Khi ông giáo giơ tay lên, anh như chết điếng khi nhận ra điều thầy mình sắp làm. Anh ta hầu như không tin vào mắt mình khi ông giáo già đưa lưỡi dao cứa ngọt một đường ngang cổ con bò. Vết cắt chí mạng làm cho con vật ngã quỵ.

"Nhìn xem thầy đã làm gì?", anh đau đớn hỏi ông giáo bằng một giọng thì thầm vì sợ đánh thức mọi người. "Làm sao thầy lại có thể giết chết con vật tội nghiệp đó chứ? Đây là loại bài học gì mà có thể khiến cho gia đình đó phải lâm vào cảnh suy sụp hoàn toàn? Đây là tất cả những gì họ có. Rồi họ sẽ ra sao?"

Chẳng chút xao động vói thái độ đau khổ của người học trò và làm ngơ trước những thắc mắc của anh ta, ông giáo bỏ đi, để lại cảnh tượng hãi hùng phía sau, bàng quang trước thảm cảnh mà gia đình đó sẽ phải đối mặt khi mà họ đã mất đi con bò. Anh học trò bước theo sau, trong lòng vẫn còn nhiều khúc mắc, và họ tiếp tục lên đường.

Còn cái gia đình đó bị buộc phải đối mặt vói một tình trạng bấp bênh, đầy rẫy những khó khăn và khả năng bần cùng hơn nữa.

Trong suốt những ngày sau đó, anh học trò bị ám ảnh không thôi vì ý nghĩ khủng khiếp rằng cả gia đình đó sẽ chết đói hết nếu họ không có con bò. Liệu anh còn có thể rút ra kết luận nào khác từ sự mất mát nguồn sống duy nhất của họ? Trong nhiều tháng sau, anh lúc nào cũng ray rứt vói những ý nghĩ này và với cảnh tưọng của buổi sáng đau buồn hôm ấy.

Một năm qua đi và một buổi chiều nọ, ông giáo già gợi ý họ trở lại ngôi làng đó xem thử chuyện gì đã xảy ra với gia đình kia. Chỉ một gợi ý nhỏ về một sự kiện dường như đã đi vào quên lãng nhưng cũng đủ để đánh thức trong lòng người học trò cái ký ức sống động về bài học mà, cho đến tận bây giờ, anh vẫn không thể nào hiểu hết.

Một lần nữa, đầu óc anh học trò lại chìm ngập trong những suy nghĩ về gia đình khốn khổ kia và vai trò mà anh đã tham gia trong phần số của họ. Chuyện gì đã xảy ra vói họ? Họ có sống sót qua cái đòn nặng nề đó không? Họ có bắt đầu nổi một cuộc sống mới không? Liệu mình có thể giáp mặt với họ sau những gì mà thầy đã làm?

Mặc cho những ý nghĩ rối beng trong đầu, người học trò bất đắc dĩ nhận lời và miễn cưỡng tham dự chuyến đi có thể làm sáng tỏ sự việc đã khiến anh phải khốn khổ cả năm qua.

Sau nhiều ngày, hai người đến ngôi làng cũ. Họ tìm kiếm căn lều năm trước trong vô vọng. Cảnh vật xung quanh trông vẫn như xưa, nhưng chẳng thấy bóng dáng cái nơi tồi tàn mà họ đã qua đêm ngày ấy đâu cả, thay vào đó là một căn nhà xinh xắn vừa mới được xây dụng trên nền đất cũ. Họ dừng chân và hết nhìn ngược lại nhìn xuôi để biết chắc mình đã đến đúng chỗ.

Người học trò lo ngại rằng cái chết của con bò là một đòn giáng quá mạnh khiến một gia đình trơ trụi như họ không thể nào qua nổi. Có lẽ họ đã bị buộc phải bỏ đi và một gia đình khác khá giả hơn đã may mắn làm chủ mảnh đất và dựng nên ngôi nhà mới này. Còn khả năng nào khác đâu chứ? Chắc hẳn sự xấu hổ đã khiến họ phải tha hương.

Trong lúc những ý nghĩ đó đang lẩn quẩn trong đầu, anh học trò cứ lưỡng lự giữa ý muốn biết chuyện gì đã xảy ra cho gia đình nọ và việc mặc kệ họ để tiếp tục lên đường, né tránh cái việc chẳng thú vị gì là xác minh sự nghi ngờ tồi tệ trong đầu mình. Nhưng cuối cùng anh quyết định khám phá - mình cần phải biết, cho nên anh gõ cửa ngôi nhà và đứng đợi.

Trong chốc lát, một người đàn ông vui vẻ từ trong nhà bước ra. Thoạt tiên anh học trò không nhận ra ông ta. Nhưng rồi anh không thể giấu được vẻ thảng thốt khi nhận ra đó chính là người đã cho họ ngủ trọ năm ngoái. Hiển nhiên cùng là một người, nhưng có cái gì đó rất khác lạ ở con người này.

Ông ta mặc quần áo sạch sẽ và chải chuốt gọn gàng. Ông ta có nụ cười trên đôi môi và sự linh lợi trong đôi mắt. Rõ ràng đã xảy ra một điều gì đó có ý nghĩa to lớn trong đời ông ta.

Ngườii thanh niên gần như không tin vào mắt mình. Làm sao lại có thể như thế? Liệu chuyện gì có thể xảy ra chỉ trong thời gian một năm? Anh ta bổ nhào lại chào hỏi người đàn ông nọ và ngay lập tức "truy vấn" ông ta về vận may nào đã đến với ông và gia đình.

"Chỉ năm ngoái, khi chúng tôi ghé qua đây," anh hỏi, "các ông dường như đang sống trong tình trạng bất hạnh và vô vọng. Hãy cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì làm các ông thay đổi nhiều như thế. Điều gì đã khiến các ông gặp hên đến vậy?"

Không đếm xỉa gì đến việc chính hai ngưòi khách này đã là thủ phạm giết con bò, người đàn ông mời họ vào nhà và bắt đầu kể câu chuyện ly kỳ của gia đình mình - câu chuyện sẽ làm thay đổi cuộc đời anh bạn trẻ của chúng ta mãi mãi.

Câu chuyện thay đổi cuộc đời

Ông chủ nhà kể rằng thật là một sự trùng hợp kỳ lạ, khi ngay cái ngày mà hai thầy trò rời đi, không biết kẻ bất lương nào do ganh ghét với tài sản hiếm có của gia đình ông đã nhẫn tâm cắt cổ con vật tội nghiệp đó.

"Tôi phải thừa nhận rằng", ngườii đàn ông nói, "phản ứng đầu tiên của chúng tôi là vô cùng tuyệt vọng và đau khổ. Trong suốt một thời gian dài, sữa của con bò đó là nguồn sống duy nhất của chúng tôi. Hơn nữa, nó còn là tài sản duy nhất mà chúng tôi có; cuộc sống của chúng tôi phụ thuộc vào nó. Con bò đó là tâm điểm cho sự tồn tại hằng ngày của chúng tôi, nói thật lòng, việc có được con vật ấy tạo cho chúng tôi một cảm giác an toàn và mang lại cho chúng tôi sự ngưỡng mộ từ hàng xóm.

"Không lâu sau cái ngày bi đát ấy, chúng tôi nhận ra rằng nếu không làm một cái gì đó, chúng tôi chỉ có thể rơi vào tình huống tệ hại hon. Chúng tôi đã xuống tới đáy cuộc đời khi mất đi con vật ấy. Chúng tôi cũng cần phải ăn và nuôi nấng con cái nữa. Và rồi chúng tôi phát hoang một miếng đất phía sau nhà, gieo vài hạt rau củ quả. Đó là cách mà chúng tôi sống qua ngày trong vài tháng đầu.

"Một thòi gian sau, chúng tôi nhận thấy rằng mảnh vườn đó cung cấp nhiều lương thực hơn mức chúng tôi cần. Nếu có thể bán cho những người xung quanh, chúng tôi có thể mua thêm hạt giống, và không lâu sau, chúng tôi không những đủ ăn mà còn có thể đem ra chợ bán.

"Và rồi điều đó xảy ra!" người đàn ông hồ hỏi nói. "Lần đầu tiên trong đời chúng tôi có tiền mua thực phẩm và quần áo. Và chúng tôi nhận thấy niềm hy vọng cho một cuộc đời mới, một cuộc đời mà chúng tôi chưa bao giờ nghĩ, ngay cả trong mơ, là có thể trở thành hiện thực.

"Chúng tôi xây căn nhà nhỏ này hồi tháng trưóc. Có vẻ như chuyện mất con bò đã mở mắt cho chúng tôi thấy một cuộc sống khác có triển vọng."

Anh bạn trẻ lấy làm kinh ngạc khi nghe câu chuyện. Cuối cùng anh cũng nhận ra bài học mà người thầy đáng kính đã muốn dạy cho anh. Đột nhiên mọi thứ trở nên rõ ràng. Cái chết của con bò không hề là dấu chấm hết dành cho họ như anh đã lo sợ, mà đã mở ra một cuộc sống mới với nhiều cơ hội tốt hơn.

Mở ra một cuộc sống mới

Người chủ nhà mời hai thầy trò ở lại qua đêm và họ vui vẻ nhận lời. Sáng hôm sau, họ chào tạm biệt ông chủ và gia đình, tiếp tục cuộc hành trình của mình.

Ông giáo, vốn lặng thinh từ bấy đến giờ, hỏi anh học trò, vốn vẫn đang còn kinh ngạc với những gì anh ta được nghe kể và chứng kiến: "Con có nghĩ là gia đình nọ vẫn có thể đạt được những điều mà họ gặt hái trong năm vừa qua nếu như họ vẫn còn con bò đó?"

"Có lẽ không," người học trò trả lời không do dự.

"Vậy bây giờ con hiểu chưa? Con bò mà họ yêu quý như báu vật chính là sợi dây xích trói buộc cuộc đòi họ với đói nghèo khổ cực. Họ đã đinh ninh rằng con bò đó giúp họ khỏi bị suy sụp. Nhưng phải đợi đến khi mất đi sự an toàn giả tạo đó thì họ mới bị buộc phải nhìn sang một hưóng mói."

"Nói cách khác," anh học trò tiếp lời, "con bò - con vật mà hàng xóm của họ coi như là ơn phước - đã cho họ cái cảm giác mình không phải đang sống trong sự bần cùng, nhưng thực ra cuộc sống của họ rất thảm hại."

"Đúng là như thế," ông giáo già lên tiếng. "Đó là điều sẽ xảy ra khi con tin rằng cái thứ ít ỏi mình có được là đã đủ lắm rồi. Chỉ một ý nghĩ đó thôi đã là sợi xích nặng nề ngăn không cho con tìm kiếm những thứ khác tốt hơn. Sự thỏa mãn bắt đầu hủy hoại cuộc đời con. Con chấp nhận các hoàn cảnh của mình dù không hài lòng vói chúng. Con biết rằng con không vui sướng vói vị trí của mình trong cuộc sống, nhưng con cũng không thấy khốn khổ. Con thất vọng vói cuộc sống mà mình được hưởng nhưng sự bất mãn không đủ lớn để con tìm cách làm một cái gì đó với nó. Con có thấy điều đó bi đát như thế nào không?

"Khi con có một công việc mà con không thích, cái công việc mà thậm chí chẳng đáp ứng được những nhu cầu tối thiểu và cũng chẳng mang lại cho con bất cứ sự thỏa mãn cá nhân nào hoặc cho con cuộc đời mà con muốn, thì quyết định bỏ đi và tìm công việc khác là điều dễ dàng. Nhưng khi cái công việc mà con không thích đó giúp con trả được nợ, sống sót, và cũng tận hưởng được một vài tiện nghi nho nhỏ, thì con dễ dàng rơi vào cái bẫy hài lòng với suy nghĩ rằng ít nhất thì mình cũng có được một cái gì đó. Cuối cùng, con biện minh rằng khối người muốn cái công việc đó mà có được đâu.

"Cũng giống như con bò, thái độ đó luôn luôn kiềm hãm con. Nếu không gạt bỏ nó đi, mãi mãi con sẽ không thể thấy được gì khác hơn ngoài những thứ con đã biết lâu nay. Con sẽ trở thành một nạn nhân chung thân của những giới hạn mà con tự đặt ra trong cuộc sống của mình. Điều đó cũng giống như con tự bịt mắt mình ở vạch xuất phát và cầu nguyện cho mình thắng cuộc."

Bài học cuộc sống

Người học trò càng nghe càng kinh ngạc. Anh cảm thấy thích thú với những nhận định của thầy mình và bắt đầu hiểu cặn kẽ những vấn đề đó. "Chúng ta ai cũng có những con bò trong đời mình. Chúng ta mang trên mình gánh nặng của những niềm tin sai lầm, những lời biện bạch, những nỗi sợ và những định kiến. Bi đát thay, tất cả những hạn chế do ta tự áp đặt cho mình đã trói buộc chúng ta vào một cuộc sống tầm thường."

"Không chỉ có vậy," ông giáo già tiếp lời, "nhiều người ngoan cố giữ lại cái lý do họ không thể sống cuộc đời mà họ luôn mơ ước. Họ tạo nên những lời bào chữa hầu như rất đáng tin để biện hộ với chính mình và với ngưòi khác, và tiếp tục sống với những xáo động nội tâm khi họ nhận ra rằng những lý lẽ đó có lẽ đánh lừa được người khác chứ không lừa được bản thân mình."

"Thật là một bài học lớn," người học trò trầm ngâm nói, đồng thời hướng suy nghĩ về những con bò của mình.

Trên đường về, anh cẩn thận xem xét tất cả những hạn chế mà anh đã vận vào mình trong cuộc đời. Và anh quyết định sẽ loại bỏ tất cả những niềm tin đã trói buộc anh vào một cuộc đời làng nhàng và tầm thường, cũng như đã ngăn cản anh thể hiện tiềm năng thật sự của mình.

Không nghi ngờ gì nữa, anh tự nhủ, ngày hôm đó đã đánh dấu sự bắt đầu một cuộc đời mới, một cuộc đời không có bò.

Nguồn: Mạng Thư Viện.

10 dấu hiệu cho thấy có thể bạn không bao giờ giàu

Có rất nhiều dấu hiệu cho thấy bạn sẽ không bao giờ trở thành người giàu có. Điều này được biểu hiện qua cách bạn chi tiêu, tiết kiệm hay lập kế hoạch tài chính. Trái với suy nghĩ của số đông rằng mọi người đều có cơ hội ngang nhau để trở nên giàu có, một số người sẽ khó giàu hơn những người khác. Sau đây là 10 dấu hiệu dễ thấy nhất cho thấy bạn sẽ không có nhiều khả năng trở nên giàu có.

1. Chỉ làm chăm chỉ, chưa làm thông minh

Ở trường học chúng ta được dạy nếu chăm chỉ, chúng ta sẽ thành công. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia tư vấn tài chính cho rằng đó chỉ là một nửa câu chuyện.

"Nếu bạn chỉ làm việc chăm chỉ, bạn sẽ không bao giờ trở nên giàu có", Eric Edelman, một chuyên gia tài chính hàng đầu cho hay. Ông cho rằng làm việc chăm chỉ đến mấy cũng chưa là điều kiện đủ để có thể giàu.

Theo Edelman, để sung túc trong tương lai, con người phải làm việc vừa chăm chỉ vừa thông minh. Một cách làm việc thông minh mà chuyên gia này gợi ý là đầu tư số tiền bạn kiếm được từ làm việc chăm chỉ vào thị trường chứng khoán hay các quỹ ủy thác để tiền lại sinh ra tiền.

2. Quá tập trung vào gia tăng tiết kiệm thay vì gia tăng thu nhập

Bạn cần tăng cả thu nhập của mình thay vì chỉ tăng khoản tiết kiệm. Tiết kiệm là yếu tố quan trọng để làm giàu, tuy nhiên đừng để tiết kiệm đánh lạc hướng bạn khỏi mục tiêu lớn nhất là tăng thu nhập, điều mà người giàu có luôn hướng đến.

Các chuyên gia cho rằng phần đông mọi người quá tập trung vào việc săn phiếu giảm giá hay sống quá chi li khiến họ lỡ mất nhiều cơ hội gia tăng thu nhập.

Điều cần làm không phải là từ bỏ việc tiết kiệm mà hãy bắt đầu suy nghĩ theo cách của người giàu, "đừng lo về việc hết tiền, hãy tập trung lo việc làm ra nhiều tiền hơn", một chuyên gia tài chính cho hay.

Rất nhiều tỷ phú chia sẻ họ xây dựng nhiều nguồn thu nhập bên cạnh việc tiết kiệm một cách thông minh.

3. Mua những thứ bản thân không đủ khả năng chi trả

Nếu "vung tay quá trán", bạn sẽ không bao giờ giàu. Dù bạn bắt đầu có thu nhập tốt hay vừa được tăng lương, đừng lấy đó làm lý do để nâng mức chi tiêu của bản thân.

"Tôi chỉ mua đồng hồ hạng sang hay siêu xe khi doanh nghiệp và các khoản đầu tư của tôi bắt đầu tạo nhiều nguồn thu nhập ổn định", Grant Cardone, một triệu phú tự thân chia sẻ. "Khi mới trở thành tỷ phú, tôi vẫn lại một chiếc Camry".

4. Hài lòng với một mức lương ổn định

Đa số mọi người đều chọn những công việc trả lương theo thời gian (theo ngày, giờ làm việc), trong khi người giàu chọn những công việc trả lương theo kết quả.

"Không phải người giàu không bao giờ làm việc nhận lương theo giờ, tuy nhiên theo phần lớn người giàu, đây là cách thăng tiến an toàn nhưng chậm chạp. Họ ưu tiên tự lập doanh nghiệp bởi đây là cách nhanh nhất để làm giàu".

Trong khi những người giàu nhất tiếp tục mở doanh nghiệp và tích lũy tài sản, đại đa số mọi người vẫn muốn có một công việc và mức lương ổn định, có tăng lương hàng năm.

5. Vẫn chưa bắt đầu đầu tư

Một trong những cách hiệu quả nhất để kiếm thêm tiền là đầu tư và nên làm càng sớm càng tốt. Trung bình người giàu dành 20% thu nhập mỗi năm để đầu tư. Bạn không cần phải là chuyên gia tài chính, hay là người có thu nhập "khủng" mới có thể đầu tư sinh lời.

6. Theo đuổi giấc mơ của người khác, không phải của mình

Nếu bạn muốn thành công, hãy yêu việc mình làm, đồng nghĩa với việc hãy theo đuổi đam mê. Theo nghiên cứu, rất nhiều người mắc sai lầm khi theo đuổi công việc không phù hợp với mình vì thấy người khác thành công trong công việc đó.

"Bạn sẽ chỉ kiếm sống qua ngày vì không có đủ đam mê để thành công", Thomas Corley viết trong cuốn Thay thói quen, đổi cuộc đời.

7. Không bảo giờ dám mạo hiểm

Nếu bạn muốn làm giàu, muốn đạt được thành công, bạn phải dần quen với việc mạo hiểm. Bạn không thể giàu nếu chấp nhận lối đi an toàn như bao người.


Người giàu học được rằng vượt qua nỗi sợ mạo hiểm và chấp nhận những rủi ro đã được tính toán chính là chìa khóa dẫn đến thành công.

8. Không có mục tiêu tài chính

Nếu bạn muốn làm giàu, quá trình sẽ đơn giản và thú vị hơn nếu bạn có một mục tiêu cụ thể, rõ ràng trước khi lên kế hoạch tài chính.

Bạn muốn mua nhà, mua xe, du lịch hàng tháng, nghỉ hưu dư dả, hãy viết những mục tiêu rõ ràng.

"Người nghèo khác người giàu ở chỗ người nghèo không có được những gì họ cần vì họ không biết chính xác họ cần gì", T. Harv Eker, một tỷ phú tự thân, chia sẻ.

9. Chi tiêu trước rồi tiết kiệm phần còn lại

Thay vì chi tiêu trước, hãy tiết kiệm trước. Các chuyên gia đưa ra lời khuyên hãy tính toán một khoản bằng 30 giờ thu nhập của bạn, gửi vào một kênh đầu tư như tài khoản tiết kiệm hay đơn giản là cất riêng không sử dụng.


Thói quen này sẽ tập cho bạn chi tiêu hợp lý hơn cũng như giúp bạn tiết kiệm hiệu quả hơn thay vì chi tiêu phóng khoáng và tiết kiệm không được bao nhiêu.

10. Không tin mình có thể trở nên giàu có

"Phần lớn mọi người đều tin rằng giàu là đặc quyền của những người may mắn", Steve Siebold, một triệu phú tự thân viết. "Sự thật là trong nền kinh tế, bạn hoàn toàn có thể giàu nếu bạn sẵn lòng tạo ra giá trị lớn cho mọi người".

Hãy bắt đầu bằng câu hỏi "tại sao không phải là tôi", Siebold cho hay. Sau đó, hãy nghĩ lớn. Người giàu thường rất tham vọng.

Nguồn: Ngô Minh - Theo Business Insider

7 bài học thâm thúy đến từ vụ cướp ngân hàng


Trong vụ cướp nhà băng được cho là ở Quảng Châu - Trung Quốc, một tên cướp hét lên: "Tất cả đứng im, nên nhớ tiền thuộc về Nhà nước, còn mạng sống thuộc về các người".

Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống.

»» Điều này được gọi là: "Cách thức khai tâm - Thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn"

Có cô nhân viên nằm trên bàn trong tư thế khêu gợi, một tên cướp hét lên: "Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là cướp chứ không phải những kẻ hiếp dâm!"

»» Điều này được gọi là "Hành xử chuyên nghiệp - Chỉ tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện!"

Khi tên cướp quay lại, một tên cướp trẻ hơn (có bằng MBA) nói với tên cướp già hơn (kẻ mới tốt nghiệp hết phổ thông): "Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu?". Tên cướp già gằn giọng: "Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!"

»» Điều này được gọi là: "Kinh nghiệm - Ngày nay thì kinh nghiệm quan trọng hơn bằng cấp, sách vở"

Sau khi băng cướp rời khỏi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai ngài: "Đợi đã, hay để 5 triệu chúng ta biển thủ vào trong số bị băng cướp lấy mất!"

»» Điều này được gọi là: "Bơi theo dòng nước - Chuyển đổi những tình huống bất lợi trở thành thuận lợi"

Người giám đốc tự nhủ: "Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!"

»» Điều này được gọi là: "Hãy loại bỏ những điều khó chịu - Hạnh phúc là điều quan trọng nhất"

Ngày hôm sau, TV đưa tin 100 triệu đã bị cướp khỏi nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 20 triệu. Chúng rất giận dữ: "Chúng ta mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để lấy 20 triệu, bọn chó đó chỉ ngồi chơi mà cướp được 80 triệu. Đúng là học hành, có bằng cấp thì chúng nó được ngồi cái ghế đấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!"

»» Điều này giải thích tại sao: "Kiến thức thì giá trị như... vàng"

Cuối cùng người chủ ngân hàng mỉm cười bởi sự mất mát của ông trong cổ phiếu công ty khi vụ cướp xảy ra.

»» Điều này cho chúng ta biết: 'Cơ hội luôn đi kèm với rủi ro"

Kết luận: Trong cuộc sống luôn có những điều chúng ta có thể nhanh chóng nhìn ra, có những điều không như chúng ta thấy từ bên ngoài, và chân lý chỉ mang tính tương đối.

Quan trọng nhất là thái độ đối với cuộc sống này, hay cách nhìn chúng ta lựa chọn để mang lại vui vẻ, hạnh phúc cho bản thân, cho những người thân xung quanh mình.

»» Bài viết cùng chuyên mục: Câu chuyện 3 chai sữa và bài học về Marketing

Nguồn: Mạng Thư Viện

Bộ ảnh ngất ngây mùa hoa súng miền Tây

Cuối tháng 8, cánh nhiếp ảnh đã hú gọi nhau. Dù biết mấy năm mùa lũ không về nhưng ai cũng hi vọng một mùa nước tràn đồng. Nước chưa về, nhưng bông súng thì vẫn nở.

Hoa súng và tuổi thơ. Photo by Internet.
Bạn bè tôi nhiều người quê vùng đồng bằng, đâu đó trong mắt có hàng mưa giăng miệt Long An, Vĩnh Long, Đồng Tháp, Mỹ Tho, Cần Thơ, Bạc Liêu. Mùa mưa là bông súng dại đua nhau nở đầy trên ven sông, kênh rạch, đồng trũng, ao, đìa...

Loài hoa mà mùa nắng cứ tự vùi hạt, thân củ, rễ xuống tầng đất sâu, chờ mưa xuống, nước lên thì lặng lẽ mọc, lặng lẽ khoe sắc khắp mọi nơi để có một mùa hoa thu hoạch bông súng. Mùa của những món ăn dân dã ngon tuyệt.

Trong tuổi thơ của bạn bè tôi ai cũng có những mùa nước nổi chèo xuồng đi nhổ bông súng trên cánh đồng xa. Là những lúc ướt lướt thướt, lạnh căm căm, nhưng đổi lại có món học phí lận lưng, có chút tiền bỏ túi lên thành phố mà vào năm học mới.

Là hình ảnh những người mẹ, người chị chống xuồng đi từ khuya để đi nhổ bông súng cho nhiều, cho kịp (vì tới trưa bông nở sẽ đắng) mang ra chợ bán, kiếm tiền mua gạo và các thứ. Là niềm vui hớn hở qua một xuồng đầy những bông súng tươi non.

Trong khi lang thang vùng An Giang, chúng tôi may mắn làm quen được một vài chị đang ngồi lặt bông súng ven lạch. Theo lời các chị, những năm gần đây lũ không còn về, nên những người dân vùng sông nước cứ canh đến khi trời đổ mưa là đi dọn ruộng vét ao, chờ mưa nhiều cho súng mọc lên...

Thường bông súng không gieo trồng, cứ mưa xuống là theo đất dưới sình mọc lên. Nước dâng cao, bông súng cũng cao theo. Mưa càng nhiều nước thì bông súng càng dài cọng, mềm mại, tươi non.


Cứ chèo xuồng đi nhổ những cọng bông xanh non tươi về, làm sạch bùn đất. Chỉ cần bứt bỏ bông nở, lấy thân súng, tước bỏ lớp vỏ ngoài mỏng rồi khoanh tròn lại, giao cho vựa. Từ đó họ giao ra chợ, cho nhà hàng. Còn lại thì chế biến các món ăn.

Với bà con miệt đồng thì xào, nấu canh chua, làm dưa... món nào cũng ngon, ngon nhất làm cái lẩu bông súng mắm kho. Cái món ăn dân dã từ thời cha ông lưu truyền tới giờ, mà đâu phải ai cũng biết ăn và được ăn.

Theo chỉ dẫn, chúng tôi thuê xuồng và lội vô một đồng súng miền sâu. Giữa đồng hoang, ngoài vài chòi giữ súng thì gần như vắng bóng người.

Những người dân ở đây kể thêm dù là loài mọc tự nhiên, thân phát triển theo con nước, nhưng do lũ không còn về nên phải lo trồng để có thu nhập. Chính vì trồng nên phải canh, phải lo chăm sóc. 

Còn một số hái súng tự do thì bơi xuồng sang các cánh đồng trũng giáp biên giới Campuchia. Nơi đây còn súng hoang nhiều nên dài và to, nhưng đi vậy cực lắm. Đêm gió lạnh, không khéo lại lật xuồng trong khuya... Họ thở dài và bỏ lửng câu nói.

Không có gì thích cho bằng được ngắm các cô thiếu nữ đôi mươi trong bộ bà ba đi hái bông súng. Photo by Internet.
Bông súng "ta" thường có màu tím đỏ, cọng mập do được chăm sóc tốt. Còn súng hoang thường màu trắng, cọng dài, có khi đến 5 - 7m. Súng bên sát biên giới Campuchia thì to cọng và bông, có khi một bó hai người lớn khiêng mới nổi.

Mấy hôm nay mưa, sáng sớm ở các xóm vùng biên người đi bẻ súng rộn ràng hẳn. Ngoài sông thì giũ súng, trên bờ thì xe ba gác, xe đạp chất đầy súng, có bó khoanh tròn, có bó thẳng tắp... Chừng hửng sáng thì hết.

"Mấy ông nhiếp ảnh muốn chụp phải dặn trước để họ chừa lại, mà phải đi thiệt sớm”, một chị cười nói.

Chia tay những người dân chơn chất vùng đồng nước. Chợt thấy quá cảm phục những người dân vùng quê. Để có những món ăn ngon từ bông súng tươi lành vươn lên từ bùn đất phù sa, bao nhiêu con người đã phải rất vất vả, dãi dầm sương gió.

Với súng hoang (được nhổ từ đồng sâu sát vùng biên giới). Phải tẻ ra như thế mới giũ sạch được. Loại súng này để nguyên, không bó tròn mà chất luôn lên xe ba gác đẩy đến điểm thu mua. Photo by Internet.

Một cánh đồng trồng súng ở miền Tây. Chủ ruộng yêu cầu không nêu địa danh vì ngại... bị làm phiền. Photo by Internet.

Mênh mông đồng súng miền Tây. Photo by Internet.

Mùa súng, cả nhà cùng làm việc từ sớm. Photo by Internet.

Sau khi sơ chế, bông súng khoanh tròn sẽ cho vào bao nhựa, giao lại vựa thu mua. Photo by Internet.

Hoa súng chờ giao mối lái tại chợ ngã năm Sóc Trăng. Photo by Internet.

Hoa súng bày bán ở chợ quê. Photo by Internet.

Trên cung đường Vĩnh Long, chợt bắt gặp một người đàn ông với bó bông súng vừa nhổ trên vai. Photo by Internet.

Món ngon miền Tây: cá Linh kho tộ cùng bông điên điển và cọng súng non. Photo by Internet.
Theo: Internet.

Khung cảnh hoang tàn trong công viên khủng long ở Anh

Trong một lần khám phá công viên khủng long bị bỏ hoang ở Tamworth, Staffordshire, Anh - Nhiếp ảnh gia Jason Kirkham đã ghi lại những hình ảnh u tối, hoang tàn nơi đây.

Trong khi nhiều người thích tới các điểm tham quan mới, các nhà thám hiểm đô thị thường tìm kiếm những nơi từ lâu đã bị lãng quên. Jason Kirkham đã ghi lại những hình ảnh ma mị ở công viên khủng long tại Staffordshire, Anh.

Điểm tham quan này là một phần của công viên Drayton Manor. Khu thế giới khủng long đã đóng cửa vài năm trước khi Kirkham tới đây vào 2010.

Nhiều tượng khủng long bị bỏ lại và nằm phủ bụi khi điểm tham quan được chuyển tới khu khác của công viên.

Một số tượng, như tượng người tiền sử, phủ lớp mạng nhện dày.

Tấm biển bên phải có dòng chữ mời gọi du khách “khám phá những điều kỳ diệu của thời tiền sử”. Nhiều khu vực khác đã cũ kỹ, phủ đầy lá rụng.

Thiên nhiên đã dần chiếm hữu công viên. Các bức tượng còn nguyên vẹn nhưng đã mọc đầy rêu.
>> Xem thêm: Sài Gòn hoa lệ và những người chụp ảnh dạo cuối cùng.

Một số điểm tham quan trong nhà vẫn còn tốt, như bản sao hóa thạch này.

Kiến trúc bên ngoài đã bị thời tiết bào mòn. Tấm biển này gần như đã mất hết chữ.

Một số thiết bị in đậm dấu ấn thời gian, như phần gỗ quanh nút “push” ở bức ảnh này.

Dino Trail, điểm tham quanh thay thế Dinosaur Land, vẫn hoạt động tới ngày nay. Trong ảnh là một tờ quảng cáo đã bạc màu.

Trong lúc khám phá nơi bị bỏ hoang này, nhiếp ảnh gia 44 tuổi đã thấy tượng T-Rex, voi mammoth và tượng Brontosaurus.

Khoảng 20 loại khủng long và sinh vật thời tiền sử được trưng bày ở Dinosaur Land.

Một cánh cửa với tấm biển viết tay là ranh giới duy nhất giữa khu trưng bày trong nhà và thế giới bên ngoài.
Theo: Zing.